GIÁO XỨ DI LINH

Di Linh (phiên âm từ chữ dân tộc Djiring) là một giáo xứ kỳ cựu nhất của giáo phận Dalat. Sự hình thành của nó lên đến thập niên 20, và gắn liền với nỗi bận tâm của Tòa Giám Mục Sài Gòn thời đó là rao giảng Tin Mừng cho đồng bào thiểu số vùng cao nguyên Trung Phần.

Cha xứ đầu tiên là một linh mục Hội Thừa Sai Paris, 32 tuổi, tên là Jean Cassaigne. Cha nhận nhiệm sở vào ngày thứ hai 24-01-1927. Số giáo dân lúc đó mới chỉ có 5 người, gồm 3 người Việt với ông bếp và chú giúp cha mà thôi. Ðến cuối năm 1928, số giáo dân là 48 người (36 Việt, 12 Pháp) và 4 người Việt dự tòng. Cha đã coi xứ Di Linh trong 15 năm cho đến ngày 1-6-1941, khi về làm Giám Mục Sài Gòn, Cha đã dựng cho Di Linh một ngôi nhà thờ vách ván, và khi ra đi đã nâng số giáo dân lên đến 795 người, gồm 15 Pháp, 484 Việt, 296 Thượng. Cha cũng để lại một di sản xã hội cao quý là một làng cùi chứa 133 người phong với gia đình họ, một kiểu làng xóm riêng biệt thích ứng với tâm lý người bệnh ở địa phương này.

Sau cha, xứ Di Linh còn được nhiều linh mục kế tục nhau coi sóc và càng ngày càng được xây dựng và hoàn bị về mọi mặt.

Thay thế cha Cassaigne là cha Emile Grelier coi sóc Di Linh 9 năm, từ 1-12-1941 đến 28-12-1950. Cha đã lập được một sở trà cho giáo xứ, sau này được tặng lại cho trung tâm Thượng Di Linh.

Cha Francois Rubat Du Mérac coi Di Linh được một năm (1950-1951). Cha có công chuẩn bị vật liệu để xây cất trường học và nhà thờ mới.

Cha Phaolô Võ Văn Bộ, nguyên phó nhất Nhà Thờ Dalat, phụ trách giáo xứ từ 18-5-1951 đến 1954. Nhờ khéo vận động, trong vòng 3 năm, cha đã hoàn thành ngôi nhà thờ mới tường gạch mái ngói như hiện còn. Ngày thứ sáu, 23-10-1953, Ðức Cha Cassaigne đã lên khánh thành dưới Thánh hiệu là Ðức Mẹ Lên Trời. Cha cũng được giấy phép mở trường sơ cấp cho Giáo xứ từ 7-7-1953 với con số đầu tiên là 2 cô giáo và 30 trò.

Sau khi cha Bộ được đổi về làm cha xứ Xóm chiếu, Sài Gòn, Cha Jean Moriceau phụ trách Di Linh từ 24-3-1954. Con số giáo dân Việt Nam thời này tăng vọt mau lẹ.

Trước sự kiện này, ngày 17-2-1955, Tòa Giám Mục Sài Gòn phái cha Phanxicô Nguyễn Văn Tam, nguyên cha xứ An Ðức, Mỹ Tho lên đặc trách đồng bào Kinh tại Di Linh còn cha Moriceau chỉ lo cho đồng bào Dân Tộc.

Sau 2 năm quản xứ Di Linh, Cha Tam được đổi về làm cha xứ Chí Hòa, Sài Gòn, Cha Luy Phạm Văn Nẫm (nay là Giám Mục phụ tá Thành Phố Hồ Chí Minh), nguyên cha xứ Tân Phước, Gò Công, được cử lên thay thế; nhưng chỉ 5 tháng sau, cha được chọn làm giáo sư Tiểu chủng viện Sài Gòn.

Ngày 19-9-1957, Cha Phêrô Nguyễn Văn Nghị, nguyên chính xứ Tâm Hưng, Phan Thiết, được đổi lên Di Linh. Nhưng chẳng bao lâu, cha ngã bệnh sốt rét nặng, có vẻ không hợp phong thổ, nên được bổ nhiệm làm quản xứ Bình Hòa, Sài Gòn và cha Giuse Phùng Cảnh, đang giúp cha xứ Tân An, được cử lên thay thế và được đặt làm quản xứ luôn từ 6-6-1958.

Sau bốn năm rưỡi làm quản xứ và thực hiện nhiều công trình cho giáo xứ, như dựng núi Mẹ Lộ Ðức (21-8-1959), kiến thiết thêm trường học, cha Giuse Cảnh được chọn làm quản lý Tiểu chủng viện Simon Hòa, Dalat và ngày 8-10-1962, cha Giuse Phùng Thanh Quang, nguyên Cha xứ Chánh Tòa Dalat, được bổ nhiệm về thay thế.

Cha nỗ lực vừa củng cố vừa mở mang giáo xứ như cất nhà nguyện tại họ lẻ Ðồng Lạc, vừa khuếch trương trường học bằng cách nối dài thêm và tăng số các nữ tu dạy học lên 7 dì để đáp ứng với số học sinh lên đến gần 500 em.

Ngày 4-8-1968, cha Guy De Reynies, thuộc hội Thừa Sai Paris, đến giúp giáo xứ Di Linh. Cha lo tổ chức Foyer de Charité Saint Joseph tại Ðồng Lạc, khánh thành ngày 19-03-1972.

Ðức Cha Phêrô Ban Bí Tích Thêm Sức Tại Giáo Xứ Di Linh.


Trở Về Trang Các Giáo Hạt | Trở Về Trang Nhà