ĐỨC TIN THỰC NGHIỆM
CẦN THIẾT CHO ĐỜI SỐNG KITÔ HỮU
Nguyễn
Chính Kết
1.
Hai thứ kiến thức
Sự hiểu biết có hai thứ: hiểu biết như là kiến thức, và hiểu biết như là kinh nghiệm. Chẳng hạn trước khi ra Hà Nội lần đầu, tôi đã
nghiên cứu nhiều về thành phố này, bản đồ của Hà Nội như được chụp hình trong
tâm trí tôi. Cái biết ấy chỉ là kiến thức, là biết cách lý thuyết.
Về sau tôi có dịp ra Hà Nội nhiều lần, sống, làm việc và tiếp xúc với nhiều
người ở đây trong nhiều tháng. Tôi có dịp tham quan các hồ, các công viên, các
di tích lịch sử… tại đây. Những gì tôi thấy, cảm nghiệm bây giờ đều đúng như
những gì tôi biết cách lý thuyết trước khi ra đây. Nhưng cái biết của tôi bây
giờ khác với cái biết hồi trước, vì cái biết của tôi bây giờ về Hà Nội là kinh nghiệm,
là cái biết thực
nghiệm.
Để hiểu biết như là kiến thức, hay hiểu biết
cách lý thuyết thì chỉ cần học ở trường, đọc sách, nghe đài, coi truyền hình là
có được. Còn hiểu biết như là những kinh nghiệm, hay hiểu biết
cách thực nghiệm thì phải từng sống, từng tiếp xúc, từng hưởng thụ
hay từng chịu khổ vì người hay vật ta biết. Cái biết sau là cái biết thâm sâu, cái biết
đi vào chính hữu thể của đối tượng biết. Biết hay nghiên cứu về rượu, dù biết
hay nghiên cứu thấu đáo đến đâu cũng không bao giờ làm ta say; chỉ khi uống
rượu – tức kinh nghiệm về rượu – thì mới say. Đó chính là sự khác biệt căn bản
giữa hai thứ hiểu biết vừa nói, và hai thứ đức tin sắp nói đến.
2.
Hai thứ đức tin
Một cách tương tự, có hai loại niềm tin: tin cách lý thuyết và tin cách thực nghiệm. Tin
cách lý thuyết là tin rằng đúng, là chân thật điều mình
nghe nói, học hỏi, đọc trong sách báo hay trông thấy qua hình ảnh, tivi… Còn tin
cách thực nghiệm là niềm tin đã được sống, đã được kinh nghiệm trong thực tế, nhờ đó ta tin một cách thâm sâu và xác
tín. – Khi học giáo lý, ta được dạy rằng Thiên Chúa luôn quan phòng, yêu thương
bảo vệ ta. Ta tin vì cho rằng đó là những điều Thiên Chúa mặc khải qua Đức
Giêsu, được Giáo Hội lưu truyền lại, và người dạy ta (linh mục, giáo lý viên)
không hề nói dối hoặc nói sai. Đó là niềm tin lý thuyết. Nhưng khi gặp nhiều
nguy hiểm, khó khăn trong cuộc đời, ta áp dụng niềm tin đó vào thực tế bằng
cách phó thác mọi sự cho Chúa, thì thấy lần nào Ngài cũng bảo vệ ta thoát khỏi
hiểm nguy, giúp ta giải quyết những khó khăn một cách thật kỳ diệu. Lúc ấy niềm
tin của ta vào sự quan phòng yêu thương của Thiên Chúa là một niềm tin thực
nghiệm.
Trong Tin Mừng, khi đọc câu chuyện Đức Giêsu đi
trên mặt nước thì ta tin như vậy. Đó là tin cách lý thuyết. Nhưng các tông đồ
được thấy tận mắt Ngài đi trên mặt nước đến với mình, riêng Phêrô còn đích thân
đi trên mặt nước đến với Ngài, thì niềm tin của các ông vào việc Ngài có khả
năng đi trên mặt nước là một niềm tin thực nghiệm. Tuy nhiên, tin rằng chính mình có
thể đi trên mặt nước được thì tất cả các tông đồ đều tin như vậy, nhưng vẫn chỉ
là tin trên lý thuyết; chỉ riêng Phêrô, người đã thật sự đi trên mặt nước, thì
niềm tin của ông về điều này mới là niềm tin thực nghiệm. Ông kinh nghiệm rằng chính niềm
tin vững chắc của ông vào khả năng ấy khiến ông làm được điều ấy, vì
khi ông nghi ngờ về khả năng ấy, lập tức ông bị chìm xuống.
3.
Đời sống tâm linh vững mạnh dựa trên đức tin thực nghiệm
Dường như người Kitô hữu nào sau khi học giáo
lý cũng đều tin có Thiên Chúa, tin Ngài có ba ngôi, tin Đức Giêsu là Ngôi Hai
Thiên Chúa xuống thế làm người, tin có thiên đàng, tin có hỏa ngục… Các nhà
thần học thì còn tin cả hàng ngàn tín điều được ghi trong sách Enchiridion Symbolorum
dày cả 5,6 trăm trang, do nhà thần học Heinrich Denzinger đã thu thập lại thành
sách. Nhưng đức tin ấy đối với phần đông Kitô hữu chỉ là đức tin lý thuyết, cho
dù họ có thể tuyên xưng ra ngoài rất mạnh mẽ, và ai tuyên xưng khác với họ
thường bị họ kết án hoặc tẩy chay. Tuy nhiên chỉ khi gặp thử thách trong thực tế đời sống,
họ mới nhận ra đức tin của mình rất yếu kém, đôi khi có vẻ như chẳng tin gì cả.
Chẳng hạn người Kitô hữu nào cũng tin có thiên
đàng, hỏa ngục, luyện ngục, nhưng biết bao người có thể phạm tội một cách dễ
dàng dù họ tin rằng phạm tội thì có thể sa hỏa ngục hay phải đền tội ở luyện
ngục. Nhiều khi họ phạm tội một cách dễ dàng hơn là phạm một sai lầm về kinh
doanh khiến việc làm ăn của họ có thể bị lỗ hay thất bại. Biết bao người sẵn
sàng phạm tội chỉ để được một lợi lộc rất chóng qua ở đời này! Điều đó chứng tỏ họ chỉ tin một cách rất lý
thuyết chứ không phải tin một cách thực tế! Vì thế, đời sống tâm linh của họ không tiến
triển được bao nhiêu suốt bao năm sống đạo, đôi khi còn thụt lùi nữa.
Một người thật sự tin vào tình yêu và sức mạnh
của Thiên Chúa thì khó có thể yếu đuối được! Vì đức tin làm nên sức mạnh. Đức Giêsu nói: «Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù
anh em có bảo núi này: “rời khỏi đây, qua bên kia!” nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng
có gì mà anh em không làm được» (Mt 17,20). Vụ lạm dụng tình dục vừa bùng nổ ở
Mỹ trong năm qua cho thấy ngay cả những thầy dạy về đức tin vẫn có nhiều người
chẳng tin bao nhiêu những điều mình dạy người khác tin. Nhiều hiện tượng khác
cũng chứng minh điều ấy.
4.
Muốn có đức tin thực nghiệm, phải thật sự sống những điều mình tin
Phêrô thấy Đức Giêsu đi trên mặt nước, ông liền
tin rằng Ngài cũng có thể cho ông đi trên mặt nước như Ngài. Nếu ông không thật sự bước ra khỏi
thuyền để đi trên mặt nước, thì niềm tin ấy mãi mãi chỉ là tin cách lý thuyết. Nhưng
ông thử nghiệm ngay điều ông tin xem sao, và ông thấy chính ông đã đi trên mặt
nước được. Thế là niềm tin ấy đã trở thành niềm tin thực nghiệm. Khi thử nghiệm những điều tin khác
nữa, ông cũng sẽ thấy nó thật sự đúng. Từ đó, đức tin của ông ngày càng vững chắc hơn vì nó
mang tính thực nghiệm.
Cũng vậy, không ai có được đức tin thực nghiệm nếu không
thử sống thật, sống đúng như những điều mình tin. Khi đem những điều mình tin
cách lý thuyết ra để sống trong thực tế, ta sẽ dần dần chứng nghiệm được những
điều mình tin ấy là đúng thật. Cứ tiếp tục như thế, đức tin của ta ngày càng
vững mạnh hơn. Sở dĩ ta chưa có đức tin thực nghiệm, là vì ta chưa thật sự dấn
thân cho niềm tin của mình. Nếu ta đã tin cách lý thuyết vào sự quan phòng của
Thiên Chúa, thì ta hãy thử sống niềm tin ấy cách cụ thể khi gặp thử thách xem:
chẳng hạn khi lương tâm ta đòi hỏi phải làm một điều gì có thể nguy hiểm cho
bản thân mà ta vẫn dám dấn thân, thì chỉ khi ấy ta mới thực nghiệm được sự quan
phòng bảo vệ thật sự của Thiên Chúa đối với ta. Hay ta hãy thử dấn thân theo
Chúa bằng việc từ bỏ mình và từ bỏ mọi sự cách triệt để, ta sẽ cảm nghiệm lời
Chúa nói hoàn toàn chính xác: «Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha,
con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ, ở đời này, lại
không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng
với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau» (Mc 10,29-30). Vấn đề cuối cùng là ta có dám thử sống
đúng như ta tin hay không!
Việc thử nghiệm đức tin cũng tương tự như có ai
chỉ cho ta một phương pháp rất dễ dàng để tăng cường sức khỏe. Ta nghe và biết
rất thấu đáo những chỉ dẫn ấy. Đó là cái biết lý thuyết. Nếu ta tin người ấy,
thì niềm tin ấy cũng chỉ là niềm tin lý thuyết. Nhưng nếu ta thử thực hành điều người ấy chỉ
dẫn để xem phương pháp ấy có hiệu quả không, và ta thấy nó có hiệu quả thật sự,
thì niềm tin của ta vào phương pháp ấy là niềm tin thực nghiệm. Để đời sống tâm linh phát triển, ta cần
có những kinh nghiệm thật sự và phong phú về Thiên Chúa, về tình yêu và quyền
năng của Ngài. Nếu không có kinh nghiệm về Thiên Chúa, dù ta có là tiến sĩ thần
học, thông thạo mọi lý thuyết về Thiên Chúa, thì đời sống tâm linh ta vẫn có
thể nghèo nàn hơn một bà cụ ít học nhưng luôn cảm nghiệm rõ ràng sự hiện diện
cụ thể của Thiên Chúa và tình yêu đầy quyền năng của Ngài trong đời sống bà.
***
Đức Giêsu và Giáo Hội dạy ta rất nhiều điều, ta
đều chấp nhận và tin hết. Nhưng lạ thay đời sống ta sao vẫn yếu đuối, vẫn buồn
phiền, vẫn đau khổ. Đúng ra Tin Mừng phải làm ta mạnh mẽ và an vui hạnh phúc
mới phải, bất chấp những nghịch cảnh xảy tới. Đọc bài Tin Mừng về việc Phêrô đi
trên mặt nước đến với Đức Giêsu, ta dễ nhận ra rằng ta mới chỉ tin cách lý
thuyết, chứ chưa hề thử nghiệm niềm tin ấy như Phêrô, bằng cách thật sự bước ra
khỏi thuyền để đi trên mặt nước như mình đã tin rằng mình làm được. Vì thế, ta
vẫn là kẻ ấu trĩ về tâm linh, cho dù ta đã tin và hiểu rõ cả hàng ngàn điều Đức
Giêsu và Hội Thánh dạy. Đức tin của ta vẫn chỉ là đức tin bằng lời nói, chưa phải là đức tin bằng hành động.
Vậy, muốn có đức tin thực nghiệm, hãy can đảm áp dụng vào đời sống những gì ta
tin, nhờ đó ta có kinh nghiệm về Thiên Chúa, về sự hiện diện thật sự và quyền
năng của Ngài trong đời sống ta. Có thế, đời sống tâm linh ta mới mạnh mẽ lên
và phát triển được.