CHÚA NHẬT 34 THƯỜNG NIÊN A
ĐỨC GIÊ-SU KI-TÔ VUA VŨ TRỤ
Ed 34,11-12.15-17; 1 Cr 15,20-26.28; Mt 25,31-46
GÓP PHẦN XÂY DỰNG VƯƠNG QUỐC TÌNH THƯƠNG
I. HỌC LỜI CHÚA
1. TIN MỪNG: Mt 25,31-46.
(31) Khi Con Người đến trong vinh quang của Người,
có tất cả các thiên sứ theo hầu. Bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh
hiển của Người. (32) Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt
Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt
chiên với dê, (33) Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên
trái. (34) Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải
rằng: “Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc. Hãy đến thừa hưởng Vương Quốc
dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa”. (35) Vì xưa Ta
đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách
lạ, các ngươi đã tiếp rước; (35) Ta trần truồng, các ngươi đã cho
mặc. Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom. Ta ngồi tù, các ngươi đã đến
thăm”.(37) Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: “Lạy Chúa, có
bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống. (38)
Có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước, hoặc trần
truồng mà cho mặc ? (39) Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu
hoặc ngồi tù, mà đến thăm đâu ?” (40) Để đáp lại, Đức Vua sẽ bảo họ
rằng: “Ta bảo thật các ngươi: Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một
trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi làm cho chính
Ta vậy”. (41) Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng:
“Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời,
nơi dành sẵn cho tên ác quỷ và các sứ thần của nó”. (42) Vì xưa Ta
đói, các ngươi đã không cho ăn. Ta khát, các ngươi đã không cho uống.
(43) Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước. Ta trần truồng,
các ngươi đã không cho mặc. Ta đau yếu hay ngồi tù, các ngươi đã chẳng
thăm nom”. (44) Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: “Lạy Chúa,
có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ,
hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu ?”
(45) Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi
lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé mọn nhất
đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy”. (46) Thế là họ ra đi
để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để
hưởng sự sống muôn đời”.
2. Ý CHÍNH:
Vào ngày tận thế, sau khi các
thiên thần đã tập trung tất cả người chết được Chúa cho sống lại, Vua
Giê-su sẽ tái lâm trong vinh quang để làm một cuộc phán xét chung (31).
Người xét xử người ta không dựa trên những việc làm khác thường,
nhưng trên thái độ và cách ứng xử của đức tin đối với tha nhân, nhất
là yêu mến phục vụ Người hiện thân nơi những người nghèo hèn đau khổ về
thể xác cũng như tâm hồn (40.45).
3. CHÚ THÍCH:
- C 31: + Khi Con
Người đến trong vinh quang của Người: Đức Giê-su được Chúa Cha sai
đến trần gian 2 lần: Lần thứ nhất Ngưới đến để thi hành sứ mệnh cứu
thế, để dạy lòai người nhận biết Thiên Chúa và mở ra con đường lên
trời là: “Bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo chân Người” (x Mc
8,34). Lần thứ hai Người sẽ đến trong uy quyền và vinh quang của Con
Thiên Chúa (x Mt 16,27), là Vua của vũ trụ vạn vật (x Mt 28,18) và là
Thẩm Phán xét xử muôn dân để ban thưởng kẻ lành và trừng phạt kẻ
dữ (x Mt 25,31-32).
- C 32-33: + Người
sẽ tách biệt họ với nhau như mục tử tách biệt chiên với dê. Người
sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái: Bấy giờ Đức Giê-su sẽ phân chia
muôn dân thành hai lọai là chiên và dê. Chiên và dê là hai lòai giống
nhau. Nhưng đặc tính của con chiên là hiền lành, còn đặc tính của con
dê thì hay phá phách chuồng trại. Chiên có giá trị kinh tế hơn dê nhờ
bộ lông dầy được xén từng thời kỳ, và được dùng làm len để đan áo
ấm.
- C 34: + Bấy giờ
Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng: Nào những kẻ Cha ta chúc
phúc…: Những người được xếp bên phải là những tín hữu sống theo
“Tám Mối Phúc thật” (x. Mt 5,1-12), thực hành bác ái phục vụ Chúa
hiện thân nơi những người đau khổ bất hạnh (x Mt 25,35-36). Còn những
người bên trái là những kẻ vô tín, thể hiện qua thái độ làm ngơ
trước những người đau khổ bất hạnh của người khác (x Mt 25,41-45).
4. CÂU HỎI:
1) Đức Giê-su đến trần gian mấy lần ? Người đến
thứ nhất để làm gì ? Người sẽ đến lần thứ hai khi nào và nhằm mục
đích gì ? 2) Trong ngày tận thế Đức Giê-su sẽ phân chia nhân loại thành
hai lọai người nào ? 3) Chiên và dê khác nhau ở điểm nào? 4) Những ai
được xếp vào lọai “chiên” bên phải, và loại “dê” bên trái ?
II. SỐNG LỜI CHÚA
1. LỜI CHÚA: Chúa phán: “Ta bảo thật các ngươi:
Mỗi lần các ngươi đã không làm như thế cho một trong những người bé
nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,45).
2. CÂU CHUYỆN:
1) ÔNG HOÀNG HẠNH PHÚC:
OSCAR WILDE đã viết một câu chuyện
rất đẹp, tựa đề là “ÔNG HOÀNG HẠNH PHÚC” (The Happy Prince) như sau :
Một Ông Hoàng kia sống rất hạnh
phúc. Vì thế khi ông chết, người ta đã làm một bức tượng của ông, đặt trên một
đài cao và dựng ở trung tâm thành phố. Họ gọi tên bức tượng là “Ông Hoàng Hạnh
Phúc”, hy vọng ông sẽ mang lại nhiều may mắn và hạnh phúc cho dân thành.
Một buổi chiều đầu mùa đông, một con
chim én đã bay đến đậu dưới chân pho tượng. Bỗng chim cảm thấy một giọt nước đã
từ phía trên rơi trúng vào đầu. Nhìn lên nó rất ngạc nhiên khi phát hiện đó là
giọt nước mắt của Ông Hoàng Hạnh Phúc. Thì ra ông Hoàng đang khóc.
- Tại sao ông khóc ? Ông là Ông
Hoàng Hạnh Phúc kia mà !
- Từ khi được người đời đặt ta trên đài
cao và ta có thể nhìn thấy dân tình trong thành, ta rất đau lòng và không còn cảm
thấy hạnh phúc nữa. Ta muốn có thể đi đến nhiều nơi giúp đỡ những cảnh đời bất
hạnh. Nhưng đôi chân của ta lại bị chôn chặt vào bệ không thể đi đến đâu được. Chim
có thể giúp ta đi giúp đỡ những người đang bị bất hạnh kia không ?
- Không được đâu, vì tôi phải bay đi
Ai Cập để tránh cái lạnh của mùa đông đang đến.
- Ta chỉ yêu cầu chim giúp ta một đêm
nay thôi.
- Thế thì được. Bây giờ ngài muốn
tôi làm gì giúp ngài đây ?
- Trong một túp lều ở đàng kia có
một bà mẹ đang đau khổ vì con trai bà bị bệnh nặng, mà bà lại không có tiền đi mời
bác sĩ đến khám và mua thuốc chữa bệnh. Chim hãy lấy viên ngọc ở chuôi kiếm của
ta đem tặng cho bà ấy đi.
Chim én liền dùng mỏ quặp lấy viên
ngọc ở chuôi kiếm và bay đến trao cho bà mẹ nghèo viên ngọc. Nhờ số tiền bán
viên ngọc quý này mà bà mẹ đã chữa dứt bệnh cho đứa con trai.
Hôm sau ông Hoàng lại năn nỉ chim én
nán lại thêm một đêm nữa để mang một viên ngọc khác đến giúp cho một lão già
làm nghề ăn xin sắp bị chết rét. Rồi hôm sau nữa chim lại bay đến giúp một
người nghèo khác nữa bị vỡ nợ sắp phải tự tử. Cứ thế, hết ngày này đến ngày
khác, chim én tiếp tục lấy các đồ trang sức trên mình ông Hoàng Hạnh Phúc mang đi
cho những người nghèo khổ trong thành phố. Cuối cùng đến giữa mùa đông, trời bỗng
trở lạnh nhiều và tuyết rơi đầy trắng xóa mặt đường. Rồi trên người ông Hoàng cũng
không còn có thứ gì đáng giá nữa. Vào một buổi sáng, người ta thấy con chim én
đã nằm chết cóng dưới chân pho tượng của ông Hoàng. Dưới đường phố, mọi người đều
rất hạnh phúc. Họ đâu biết rằng hạnh phúc họ đang được hưởng đó là nhờ sự hy
sinh quảng đại của ông Hoàng Hạnh Phúc và do con chim én nhỏ bé kia mang lại.
Còn chúng ta hôm nay, chúng ta có
thể làm gì để mang lại hạnh phúc cho những người chung quanh? Chúng ta có thể quảng
đại chia sẻ cơm áo vật chất và dấn thân phục vụ những người nghèo khổ bất hạnh đang
sống chung quanh chúng ta hay không?
2) LÒNG MẾN CHÚA THỰC SỰ ĐƯỢC BIỂU LỘ QUA HÀNH ĐỘNG YÊU NGƯỜI:
Trong tác phẩm: “Thị kiến của người Ki-tô
hữu” (The Christian Vision), nhà văn JOHN POWELL đã kể một chuyện cổ xưa của
người Ái Nhĩ Lan như sau:
Một hôm có một ông vua đã gần đất xa
trời mà vẫn không có hoàng tử nối ngôi. Vua bèn sai sứ giả thông báo khắp nơi sẽ
mở một cuộc thi tuyển chọn hoàng tử. Mọi thanh niên có tướng mạo tốt và được
quan chức địa phương tiến cử sẽ được ghi danh lên kinh đô ứng thí. Chính nhà
vua sẽ đích thân sát hạch các thí sinh về lòng mến Chúa yêu người, là điều kiện
trở thành ông vua tốt.
Bấy giờ có một thanh niên tướng mạo
phi phàm và sống đạo rất tốt nên được dân chúng trong vùng và viên quan chức
địa phương đồng ý tiến cử về hoàng cung dự thi. Nhưng có điều anh này gia cảnh quá
nghèo, có mẹ già đau ốm liên miên, nên hằng ngày anh phải làm người khuân vác
trong chợ để kiếm sống. Anh cũng không đủ tiền mua được một bộ quần áo tươm tất
đi dự thi, và mua lương khô mang theo đi đường. Nhiều người góp tiền mua tặng
anh một bộ quần áo và mua lương khô để anh mang theo đến thủ đô.
Sau một tháng liên tục ngày đi đêm
nghỉ, chàng thanh niên đã đi đến thủ đô và từ xa đã nhìn thấy tòa lâu đài tráng
lệ của nhà vua. Rồi bỗng có một lão ăn mày áo quần rách nát xuất hiện bên đường.
Thấy anh, lão liền ngửa tay xin giúp đỡ: “Này cậu kia, lão đã bị nhịn đói và
chịu rét run mấy ngày qua. Xin cậu dủ lòng thương cho lão ít đồ ăn cho đỡ đói”.
Cảm thương hoàn cảnh của lão ăn mày, chàng thanh niên liền cởi chiếc áo khoác đang
mặc, để đổi lấy chiếc áo cũ sờn rách nhiều chỗ vá của lão và chàng còn cho lão cả
số lương khô còn lại. Rồi chàng tiếp tục đến hoàng cung. Bọn lính gác sau khi
kiểm tra giấy tờ đã đưa chàng vào khu tiếp đón thí sinh phỏng vấn. Khi được gặp
nhà vua chàng cúi mình bái lạy, rồi khi ngẩng mặt lên, chàng hết sức bỡ ngỡ,
khi nhận ra đức vua đang ngồi trên ngai vàng chính là lão ăn xin mà chàng mới
gặp. Chàng liền lên tiếng :
- Tâu Đức vua, có phải Đức Vua là
người ăn xin ngồi bên đường mà thần vừa gặp phải không?
- Đúng thế. Đức Vua đáp.
- Vậy tại sao Đức Vua lại cải trang
thành người ăn xin như thế ? Chàng hỏi tiếp.
- Trẫm phải đóng vai người ăn xin để
kiểm tra lòng mến Chúa của ngươi như thế nào? Vì lòng mến Chúa thực sự phải
được biểu lộ qua lối ứng xử nhân ái với tha nhân, nhất là những kẻ nghèo hèn.
Trước vẻ mặt khôi ngô tuấn tú và sự
ứng đáp khôn ngoan của chàng thanh niên, đức vua đã chọn chàng lên làm hoàng
tử. Từ đó chàng được vào sống trong hoàng cung và ngày ngày học tập để sau này
có thể trở thành một ông vua tốt.
3) NẾU TÔI BIẾT LÀ NGÀI…
NEN-SÂN MÊN-ĐƠ-LA (Nelson Mandela),
vị Tổng thống da đen đầu tiên tại một nước có tệ phân biệt chủng tộc
là Nam Phi, khi còn là một thanh niên, ông đã là lãnh tụ của đảng
“Quốc hội Châu Phi” (ANC) bị cấm họat động. Vì đang ở trong thời kỳ
đấu tranh giành quyền lực với đảng cầm quyền, nên NEN-SÂN buộc phải
cải trang để hoạt động bằng cách ăn mặc cẩu thả và hóa trang thành
nhiều người thuộc các tầng lớp khác nhau trong xã hội. Ông tin rằng khi
hóa trang như thế, người ta sẽ không nhận ra ông, để ông có thể đi đó
đây trong nước hoạt động.
Lần kia, khi đi dự một cuộc họp
kín tại một vùng quê nghèo miền GIO-HAN-NÉT-BỚC (Johannesberg), do một
linh mục sắp xếp để NEN-SÂN nói chuyện về cách mạng với một số giới
trẻ Công giáo. Khi ông đến nơi, người phụ nữ giữ cửa thấy cách ăn
mặc lôi thôi nên không nhận ra ông và từ chối không cho ông vào với lý
do: “Ở đây không có chỗ cho lọai người như ông”. Nói xong chị ta đóng
sầm cửa lại trước mặt ông.
Nhưng sau khi được biết người
mới đến là ai, chị ta đã vội trở lại nói với NEN-SÂN rằng: ”Xin lỗi
ngài về sự thất kính của tôi khi nãy, vì tôi đã không nhận ra ngài.
Nếu như tôi biết đó là ngài, thì tôi đã mở rộng cửa ra đón và phục
vụ ngài thật chu đáo”.
Tuy nhiên, dù Nen-sân giả dạng
thành nhiều người khác, nhưng vẫn có một số người quen nhận ra ông.
Một hôm, khi ông giả dạng làm một bác tài xế ở Gio-han-nét-bớc, đang
dừng xe đón khách ở một góc phố, ông khóac chiếc áo ngoài bụi bặm
và trên đầu đội một chiếc mũ nhàu nát, thì chợt thấy một anh cảnh
sát đang sải bước tiến về phía mình. Ông nhìn quanh để tìm cách thoát
thân. Nhưng viên cảnh sát kia đã mỉm cười chào ông, anh ta lén đưa tay
lên chào theo kiểu ANC, rồi bước đi theo một hướng khác. Những sự cố
như vậy xảy ra nhiều lần, và NEN-SÂN cũng tạm yên tâm vì biết rằng
có nhiều người Châu Phi thực tâm ủng hộ con đường đấu tranh với tệ
phân biệt chủng tộc của chính quyền da trắng. Cuối cùng sau nhiều năm
bị cầm tù, NEN-SÂN MÊN-ĐƠ-LA đã được thả ra và đã chiến thắng trong
một cuộc bầu cử công bằng để trở thành vị Tổng thống da đen đầu
tiên của đất nước Nam Phi.
Hôm nay Chúa Giê-su cũng đang ẩn
mình dưới dạng của những người đau khổ bất hạnh. Vậy bạn có nhận ra
Người và ân cần phục vụ Người cách chu đáo không ?
4) "HOÀNG TỬ VÀ NGƯỜI HÀNH KHẤT":
Cách đây 300 năm, nhà
văn MARK TWAIN nước Anh đã viết câu chuyện “Hoàng Tử và người hành khất”, nội
dung kể về hai cậu bé: một là hoàng tử EDWARD xứ Wales, và hai là đứa trẻ bụi
đời tên là TOM CANTY. Dù khác nhau về giai cấp, nhưng hoàng tử Edward muốn làm
bạn với Tom. Có điều lạ là cả hai lại có khuôn mặt rất giống nhau như hai anh
em sinh đôi.
Một ngày kia, hoàng tử Edward
đề nghị chơi trò hoán đổi địa vị, bằng cách cho Tom Canty làm hoàng tử, được mặc
quần áo sang trọng và được vào sống trong hoàng cung, còn mình thì mặc bộ quần
áo rách nát của Tom và hằng ngày đến sống trong khu ổ chuột trong hầm cầu. Ban
ngày hoàng tử Edward nhập bọn với đám người hành khất đi xin ăn, đêm về phải nằm
ngủ dưới nền đất tối tăm lạnh lẽo. Nhưng cũng nhờ sống giữa những người nghèo
và sinh hoạt như một người nghèo mà hoàng tử Edward đã trải qua đủ nỗi khổ nhục
những người nghèo phải chịu đựng. Một thời gian sau, khi không còn hứng thú với
trò chơi này, Edward đã đến hoàng cung gặp Tom Canty đang đóng vai hoàng tử để
yêu cầu hoán đổi địa vị lại như trước. Nhưng do đã quen với lối sống giàu sang
nên Tom không những đã từ chối không chịu hoán đổi trở thành kẻ bụi đời mà hắn còn
tố cáo khiến Edward bị tống giam vào ngục, với tội danh nhục mạ hoàng tử. Trong
phiên tòa xét xử xác minh thật giả, với trí thông minh đối đáp, kèm theo những chứng
cớ cụ thể về gia thế, Edward đã chứng minh mình mới là hoàng tử thật sự và đã
giành lại quyền lên làm vua thay vua cha mới băng hà. Từ khi lên làm vua, do đã
trải nghiệm cuộc sống nghèo khổ, tân vương Edward đã đặc biệt quan tâm đến những
người nghèo khổ và trở thành ông vua liêm chính và nhân ái trong lịch sử nước
Anh.
3. SUY NIỆM:
1) Đức Giê-su thiết lập Nước Trời yêu thương bằng cái
chết thập giá:
Khi còn sống, Mẹ Tê-rê-sa
Can-quýt-ta (Tê-rê-sa Cancutta) rất tâm đắc với đoạn Tin Mừng diễn tả cái
chết của Đức Giê-su trên cây thập giá. Mẹ luôn bị những người đau khổ bất
hạnh lôi cuốn. Dưới mắt Mẹ, những người này không những là những kẻ
đáng thương, mà còn là hiện thân của Đức Giê-su đang chịu đau khổ và
bị bỏ rơi trên thập giá. Nơi Mẹ Tê-rê-sa, tình yêu mến Đức Giê-su và
tình thương những người bất hạnh hòa quyện vào nhau. Càng yêu Chúa
Giê-su bao nhiêu thì Mẹ lại càng yêu những người bệnh tật đau khổ bấy
nhiêu. Mẹ thường nhắc các chị em nữ tu dòng Thừa Sai Bác Ái do Mẹ sáng
lập như sau: “Chị em cần tập nhìn thấy Đức Giê-su bị bỏ rơi nơi mỗi
người bất hạnh mà chị em đang phục vụ, dù họ có mang hình hài đáng
kinh tởm đến đâu đi nữa”.
2) Đức Giê-su sẽ tái lâm để phán xét về lòng tin yêu
trong ngày tận thế:
Tin Mừng lễ Ki-tô Vua hôm nay (Mt
25,31-46) thuật lại việc Đức Giê-su sẽ tái lâm vào ngày tận thế để
xét xử muôn dân. Người sẽ tách biệt người lành kẻ dữ như mục tử
tách biệt chiên khỏi dê. Người sẽ thưởng kẻ lành và phạt kẻ dữ cách
công minh. Ngày nay Vua Giê-su cũng đang đồng hóa với những kẻ đói
khát, khách lạ, trần trụi, đau yếu, ở tù… để mời gọi chúng ta tận tình chia
sẻ giúp đỡ, để sẽ ban hạnh phúc Thiên Đàng cho ta. Sau này khi đến trước tòa
phán xét, chúng ta sẽ bị Vua Giê-su xét xử về tội đã bỏ qua không chia sẻ
phục vụ Người đang hiện thân nơi những người nghèo đói bất hạnh.
Không cần phải đợi đến ngày tận thế
mới có thiên đàng và hỏa ngục. Thiên đàng và hỏa ngục đã bắt đầu hiện diện giữa
chúng ta ngay ở đây và trong lúc này (hic et nunc): Ta sẽ được ở trên thiên
đàng nếu biết chia sẻ tình thương cụ thể với tha nhân; Ta sẽ ở trong hỏa ngục
nếu đóng cửa lòng mình trước nỗi đau của tha nhân bên cạnh.
Như thế, Tin Mừng lễ Chúa Ki-tô Vua hôm
nay mời gọi chúng ta mở rộng cửa lòng, mở rộng bàn tay để giúp đỡ tha nhân,
nhất là những người nghèo khổ bất hạnh, để ta sẽ được sống trong Vương Quốc
Tình Thương hiện tại và sau này sẽ được Vua Thẩm Phán Giê-su ban thưởng hạnh
phúc Thiên Đàng đời đời cho chúng ta.
3) Tình yêu được biểu lộ bằng việc chia sẻ cơm áo và
khiêm nhường phục vụ:
Ngày nay trong hình hài những
kẻ hèn mọn, Đức Giê-su vẫn tiếp tục xin sự trợ giúp của mọi người: Những
nạn nhân bị bão lụt Miền Trung đang rất cần sự sẻ chia cơm áo; Những người
mù lòa nghèo khổ đang cần tiền để mổ mắt chữa bệnh đục thủy tinh thể;
Những kẻ mù chữ cần được cấp học bổng để theo học lớp tình thương
hay lớp bổ túc văn hóa; Các trẻ em mồ côi đang cần được nuôi dạy trong
những ngôi nhà mở; Những cụ già neo đơn cần được một chỗ ở ổn định
và được nuôi dưỡng tử tế; Những người nghiện ma túy, và những cô gái
đang kiếm sống bằng việc bán thân xác … đang cần được giúp sống lương
thiện và phục hồi nhân phẩm… Chúng ta sẽ làm gì cụ thể để khu phố chúng
ta đang sống ngày một an toàn sạch đẹp hơn, công bình nhân ái hơn, làm cho
môi trường sống của chúng ta trở thành “Trời Mới Đất Mới” vào ngày tận thế.
4) Kiến tạo Nước Trời đời sau bằng thực hành yêu thương cụ
thể đời này:
Nếu Chúa Giê-su thực sự là Vua
của hơn một tỉ người Công giáo trên thế giới, thì có lẽ xã hội chúng ta
đang sống không còn cảnh bạo lực nghèo đói và đã biến thành thiên đàng tình
yêu từ lâu rồi. Sở dĩ đến nay chúng ta vẫn chưa làm cho khối bột xã hội
chung quanh dậy lên men tình yêu, vì men tin yêu nơi chúng ta đã quá
“đát”, đã hóa ra chai lì hoặc bị mất phẩm chất. Ngày nay nhiều tín hữu
thường chữa mình rằng: “Làm sao tôi có thể đi vào nhà tù để thăm nuôi
tù nhân ? Làm sao tôi dám chứa chấp những khách lỡ đường không giấy
tờ tùy thân vào nhà ở trọ, vì có thể sẽ gặp nguy hiểm ? Tôi lấy đâu ra
nhiều tiền để chăm sóc các bệnh nhân HIV-AIDS, bệnh nhân phong cùi ? …”
Nếu chúng ta cứ lý luận như thế thì chúng ta sẽ chỉ biết khoanh tay đứng
nhìn và không làm gì. Nhưng thực ra vẫn còn nhiều việc cụ thể chúng ta có
thể thực hiện trong tầm tay như: giúp một sinh viên nghèo vượt khó; Làm
dấu báo nguy cho người đi đường khỏi bị sụt cống bên đường; Thăm viếng an
ủi tang gia có người thân mới qua đời, hoặc thăm viếng hòa giải một đôi vợ
chồng có nguy cơ đổ vỡ hạnh phúc …
4. THẢO LUẬN:
Một giáo sư đại học thành phố Chi-ca-gô Hoa Kỳ đã
đặt cho các sinh viên câu hỏi sau: “Bạn hãy cho biết: Gần đây nhất,
bạn có giúp đỡ cụ thể cho một người nào cần sự trợ giúp hay không
?” Đây là một câu hỏi quan trọng mà mỗi buổi tối chúng ta cần phải
tự hỏi mình, rồi hồi tâm sám hối và quyết tâm sống tình bác ái yêu
thương là điều kiện để sau này chúng ta sẽ được hạnh phúc đời đời
trong Nước Chúa.
5. NGUYỆN CẦU:
LẠY CHÚA GIÊ-SU. Chúa đã cứu độ loài
người chúng con bằng tình thương và sự hy sinh mạng sống trên thập giá. Xin cho
chúng con biết noi gương Chúa, đối xử tốt với những người lương chưa nhận biết
Chúa, giúp đỡ những người lâm cảnh nghèo khổ bất hạnh… Nhờ đó chúng con sẽ giới
thiệu Chúa cho những ai đang đi tìm Chúa được nhận biết và tin yêu Chúa để mai
ngày cũng được hưởng ơn cứu độ của Chúa.
X) HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A.- Đ) XIN
CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.
LM ĐAN VINH - HHTM