HÃY VỀ VÀ LÀM NHƯ VẬY
CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN, C
Jos.Vinc. Ngọc Biển
Trong xã hội hiện
thời, chúng ta thấy tình trạng bạo lực ngày càng gia tăng. Chuyện đâm thuê,
chém mướn, bóc lột là những tội ác đang hoành hành trong thời đại của chúng ta
hôm nay.
Đứng trước tình trạng đó, hơn bao giờ hết, tình yêu thương, vị tha, lòng
bao dung là điều cần thiết để làm vơi đi những đau thương, mất mát.
Bài Tin Mừng hôm nay khơi gợi cho chúng ta về tình yêu hướng tha, lòng
bao dung vô vị lợi đó.
1. Bối
cảnh vấn đề
Câu chuyện được khởi đi bằng việc trao đổi giữa Đức Giêsu và một người
thông luật: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời". Câu
hỏi này nếu thoáng nghe, thoạt nghĩ, chúng ta sẽ dễ dàng kết luận rằng nhà thông
luật này có vẻ khao khát đi tìm hạnh phúc viên mãn. Nhưng kỳ thực đây chỉ là
câu hỏi nhằm thử Đức Giêsu để gài bẫy và hạ thấp uy tín của Ngài mà thôi.
Bởi vì trong luật Cựu Ước có tới 613 điều, trong đó có 365 điều cấm không
được làm và có 248 điều buộc phải làm. Một bộ luật khổng lồ đã làm cho dân phải
khốn đốn và không ai có thể chu toàn. Họ không biết khởi đầu từ đâu và kết thúc
ở điều luật nào! Và, đâu là điều quan trọng nhất. Ngay trong nội bộ của những
nhà thông luật cũng chưa đưa ra được điều luật nào là chính yếu. Đây chính là
cơ hội để họ thử Đức Giêsu.
Tuy nhiên, qua câu hỏi của vị Luật Sĩ: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì
để được sự sống đời đời". Thay vì trả lời trực tiếp cho ông ta biết phải
làm sao, Đức Giêsu đã lật ngược ván cờ, từ người thụ động sang thế thượng phong
khi hỏi lại ông ta: "Trong Lề luật đã chép như thế nào? Ông đọc thấy gì
trong đó?". Qua câu hỏi mang tính chất vấn như vậy, Đức Giêsu đã tước được
vũ khí từ đối phương, và như một mũi tên soáy sâu vào tận căn của ông ta, buộc
ông phải nói lên điều mà ông đã biết: "Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên
Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn ngươi (Đnl 6,5), và
hãy thương mến anh em như chính mình" (Lv 19,8). Tuy nhiên, vì biết được
lối sống giả hình của giới học giả Do Thái, họ luôn đeo ách nặng nề trên dân và
buộc dân phải thi hành, còn chính họ thì lại không giữ (x. Mt 23, 27-28). Vì
thế, Đức Giêsu đã bảo ông ta: "Ông đã trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông
sẽ được sống".
Qua câu nói đó của Đức Giêsu, Ngài đã tố cáo lối sống cứng ngắc của họ; đồng
thời bẻ gãy mưu mô của họ; mặt khác, Ngài cũng khơi gợi lên trong lòng họ hướng
chiều về điều thiện và khuyên họ nên làm để được sự sống đời đời.
Khi bị thất thế hoàn toàn, nhà thông như muốn bào chữa mình, nên thưa
cùng Đức Giêsu rằng: "Nhưng ai là anh em của tôi?" Đức Giêsu dựa trên
câu hỏi của ông để kể cho ông dụ ngôn người Samaritanô nhân hậu. Kết thúc câu
chuyện, lại một lần nữa Đức Giêsu hỏi ông ta: “Theo ông nghĩ, ai trong ba người
đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?" Người thông luật trả lời:
"Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy". Và Đức Giê su đã nói cho ông
ta biết rằng: hãy về và làm như thế thì sẽ được cứu độ, chứ không phải chỉ kêu:
‘Lạy Chúa! lạy Chúa!’ là được vào Nước Trời cả đâu!
2. Sứ
điệp Lời Chúa cho mỗi chúng ta
Nhưng điều quan trọng là ta yêu người như thế nào? Đây mới là điều quan
trọng!
Người Luật sĩ đã hỏi Đức Giêsu đâu là người thân cận của ông ta, và Ngài
đã trả lời cho ông thấy người thân cận chính là anh em của mình, và phải yêu
thương họ như chính mình. Qua câu nói đó, Ngài muốn chúng ta đi xa hơn để vượt
ra khỏi ranh giới chủng tộc, quốc gia, giai cấp, địa vị để yêu thương bằng một
tình yêu vị tha thay thế cho vị ngã. Người Samaritanô đã chạnh lòng thương đến
người bị nạn, ông đã coi nỗi đau khổ của người bị nạn chính là nỗi đau của ông,
nên ông cảm thấy trách nhiệm và cần phải giúp đỡ người bị nạn. Tình thương đã
khiến cho ông gần tha nhân hơn là những rào cản tôn giáo, dân tộc.
Có vị linh mục nọ than phiền về lối sống đạo của giáo dân một cách xót
xa, ngài nói: giáo dân ở đây họ thích rước sách linh đình. Cứ rước kiệu nhiều
là họ mừng. Họ thích trống to, kèn lớn, ăn mặc đẹp để đi rước…. Nếu đội bên kia
trống to, kèn lớn hơn thì bên này phải tìm mọi cách để của mình bằng hoặc to
hơn bên họ. Nhưng xót xa thay, nhiều người
trong giáo xứ bỏ lễ, nhiều năm không xưng tội. Giới trẻ lao vào con đường
nghiện ngập, cờ bạc… Họ sẵn sàng đánh chửi lẫn nhau. Họ sống như những người không biết Chúa. Nếu có mời
gọi họ đi học Giáo lý, Kinh Thánh thì họ bảo không có giờ, nhưng lại vùi đầu
trong các sòng bạc cả ngày lẫn đêm….Đời sống đạo như thế thì làm sao chống chọi
được với những trào lưu tục hóa tinh vi trong xã hội hôm nay! Một thực trạng
đáng lo ngại.
Thật vậy, nếu chỉ sống đạo cách hình thức hay hời hợt bên ngoài, chúng ta
cũng sẽ rơi vào tình trạng như những tư tế, trợ tế trong câu chuyện Tin Mừng hôm
nay.
Như vậy, sứ điệp lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi chúng ta hãy yêu thương tha
nhân với một tình yêu chân thành, quả cảm. Khi yêu thương như vậy, chúng ta
đang đi vào và ở trong Tình Yêu của Thiên Chúa, bởi vì “Thiên Chúa là Tình
Yêu”; đồng thời mỗi chúng ta hãy vượt ra khỏi những thứ bề ngoài để sống một
cuộc đời có Chúa thực sự. Được như thế, nỗi đau của người anh em cũng là của
chính ta. Và khi giúp đỡ người anh em đang đau khổ là chúng ta đang góp phần
làm cho thế giới này vơi đi phần nào sự bất công do những trào lưu tục hóa gây
nên; mặt khác, qua họ, Thiên Chúa muốn gặp gỡ chính chúng ta và mời chúng ta
sống hiệp thông với Ngài.
Lạy
Chúa, xin cho chúng con biết yêu Chúa trên hết mọi sự; đồng thời cũng biết yêu
người anh chị em chúng con cách chân thành và sẵn sang giúp đỡ họ như Chúa dạy
qua bài Tin Mừng hôm nay. Amen.